“Qua bao nhiêu năm ấp ủ trong lòng, mong muốn tìm lại được em trai của tôi nay đã thành hiện thực-em tôi vẫn còn sống-thật sung sướng vô cùng. Đại gia đình chúng tôi chân thành cảm ơn cô Nguyễn Thị Nguyện và Liên hiệp Khoa học UIA đã giúp gia đình chúng tôi có được niềm vui sum họp ngày hôm nay”.“
(Trích Lời cảm ơn của ông Vũ Đức Thật- quê ở Trường Thịnh- Huyện Ứng Hoà- Hà Tây )
ĐOÀN TỤ GIA ĐÌNH SAU GẦN 60 NĂM
Trên đây là những dòng tâm sự xúc động của ông Vũ Đức Thật, 65 tuổi hiện đang cư trú tại Trung Thịnh-Trường Thịnh-Ứng Hoà-Hà Tây khi tìm lại được người em trai mất tích từ năm 1945 mà gia đình ông tưởng không bao giờ gặp lại . Năm Ất Dậu ấy , nạn đói đã cướp đi cha và hai người trong số năm anh chị em nhà ông. Ông Thật và người chị gái phải đi làm thuê, ở đợ mỗi người một phương. Ba tháng sau khi cha mất, trên đường đưa người em út đi tha phương cầu thực kiếm miếng ăn, mẹ ông đã qua đời và người em út khi đó khoảng bốn tuổi cũng mất tích luôn. Sau chiến tranh, qua nhiều năm tìm kiếm gia đình hầu như đã hết hy vọng. Nào ngờ, sau khi có một người cùng làng tìm được mộ người thân bằng ngoại cảm cho biết địa chỉ của Liên hiệp Khoa học công nghệ Tin học ứng dụng UIA, ông Thật lại có đôi chút hy vọng biết đâu tìm lại được người thân của mình. Tuy vậy, khi bắt đầu đến đây thực sự trong thâm tâm ông không mấy tin tưởng , có chăng đi tìm để an ủi bớt phần nào nỗi lòng của mìnhmà thôi.
Lần đầu tiên khi đến gặp nhà ngoại cảm là cô Nguyễn Thị Nguyện trình bày nguyện vọng của gia đình muốn tìm hài cốt của mẹ và em trai, thì cô Nguyện đã nói với ông : “Cứ tìm xong mẹ mới tìm đến em”. Ngày 13/5/2002 cầm tấm sơ đồ mộ mẹ mình, trong lòng ông vừa mừng, vừa lo lại ngổn ngang những nghi ngại, phấp phỏng: liệu gia đình mình có may mắn tìm được hài cốt của mẹ không. Theo lời mô tả của cô Nguyện, năm 1945 khi mẹ ông dắt theo người em út từ quê ra đến Thanh Trì- Hà Nội qua khu vực chùa thuộc thôn Triều Khúc xã Tân Triều thì qua đời do mệt và đói . Người dân qua đường đã chôn cất mẹ ông ngay tại đó mà hiện nay là phía Tây Nam bãi tha ma, trong khu đất ở của một người có tên chữ cái đầu là “C”. Dựa vào những thông tin và bản sơ đồ gần như chính xác do cô Nguyện cung cấp về địa hình, địa vật sau ba ngày cả tìm kiếm và đào bới gia đình ông đã tìm được hài cốt của mẹ ông dù chỉ còn những mẩu nát vụn do lâu ngày chưa được sang cát. Thật bất ngờ, địa điểm tìm thấy hài cốt ở dưới gốc một cây hồng xiêm, cạnh rãnh nước bên cổng nhà anh Triệu Văn Cường-đúng như trong dự báo của nhà ngoại cảm. Trong niềm xúc động và cả vui mừng, ông Thật lại tìm đến Liên hiệp UIA với nhiều hy vọng tìm được cả hài cốt của em trai mình.
Gia đình ông có năm anh em nhưng đã chết mất hai người trong nạn đói năm ấy. Hiện nay,chỉ còn lại ông và người chị gái Vũ Thị Quặng 72 tuổi sống tại thôn Hoạ Đống. Sau khi mẹ đưa người em út tên là Vũ Văn Thà đi vào khoảng tháng 12/1945 và mất tin tức thì cả gia đình ông Thật đều nghĩ rằng người em xấu số ấy chắc chắn cũng không tránh khỏi cái chết. Vì vậy, khi đến trung tâm ngoại cảm lần thứ hai trong thâm tâm ông chỉ có mong muốn tìm được hài cốt của em trai mình.
Ngày 8/7/2002 sau khi làm các thủ tục hành chính, ông Thật và người con trai cả vào gặp nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện. Trình bày lại kết quả tìm mộ mẹ xong, ông Thật nhắc lại câu nói của cô Nguyện ở lần gặp trước. Một thoáng chau mày rồi rất bình thản nhìn thẳng vào ông cô nói:
- Em trai ông hiện nay vẫn còn sống , chưa chết thì không thể đi tìm mộ được.
Tất cả khách trong phòng tìm mộ cùng với cha con ông Thật lặng đi không thốt nên lời. Mấy phút sau trấn tĩnh lại ông Thật hỏi lại cô Nguyện:
- Dạ thưa cô vừa nói gì thế ạ?
- Em trai ông hiện nay vẫn còn sống- cô Nguyện nhắc lại từng lời rất rõ ràng – Năm 1945 đi cùng bà mẹ, khi bà chết có người đã bế đi theo hướng Cao Bằng- Lạng Sơn.

Nhắm mắt lại trong giây lát, cô Nguyện xác định rõ hơn là người em trai của ông Thật hiện đang sống tại một vùng đất thuộc thành phố Thái Nguyên. Sau đó cô Nguyện lấy băng ghi âm ra và nói rằng: vì là người sống nên cô không vẽ sơ đồ mà chỉ tả đường đi để ông Thật theo chỉ dẫn mà đi tìm. Nhận cuốn băng ghi âm với những thông tin chi tiết đến từng cây cầu, con suối , từng kilomet đường đi, ông Thật xúc động vô cùng. Như vậy là em ông còn sống và hy vọng tìm lại được người thân trỗi dậy thôi thúc ông mau chóng đi tìm lại em trai mình.
Sau khi cùng tất cả gia đình bàn họp và đi đến thống nhất, ông Thật và người con trai cả sẽ đi tìm người em mất tích của ông. Ngay hôm sau , hai bố con ông lập tức lên đường. Lần đi đầu tiên này, theo lời của nhà ngoại cảm “ có người bế em đi về hướng Cao Bằng-Lạng Sơn”nên ông bàn với người con cứ theo hướng này để đi với mục đích chủ yếu là tìm hiểu địa bàn. Từ trung tâm thành phố Thái Nguyên, hai bố con cũng gặp “hai cầu cao và một cái cống nhỏ” đúng như lời mô tả trong băng. Tuy vậy đi thêm một đoạn đường nữa thì có đến năm, sáu cái cống nhỏ nữa. Hai bố con ông Thật đã hỏi thăm rất nhiều người về em trai mình nhưng không ai biết. Mất phương hướng cộng với việc dùng điện thoại liên lạc với nhà ngoại cảm không được, hai bố con ông đành tạm quay về.
Ngày hôm sau, ông lại ra Hà Nội gặp cô Nguyện báo về kết quả của ngày tìm kiếm đầu tiên, ông được cô cho biết ông đã đi sai hướng. Hướng đúng phải từ thành phố Thái Nguyên đi theo hướng Bắc Cạn – như vậy là cuộc tìm kiếm phải quay về điểm xuất phát.
Lần thứ hai ra đi từ sớm, ông Thật và con trai theo đường chính từ trung tâm thành phố Thái Nguyên đi Bắc Cạn. Khi nhận thấy các thông tin về địa hình, địa vật đều đã khá chính xác, ông cẩn thận liên lạc với cô Nguyện thì được cô chỉ dẫn ngay:
- Bác đã đi quá 5km, phải lùi lại, rẽ phải vào khu vực gần ga đấy.
Quay lại khoảng 5km, hai cha con ông rẽ phải vào ga Quán Triều. Theo lời cô Nguyện trong băng ghi âm sẽ gặp “một doanh trại bộ đội” (thực ra đây là một đơn vị cải tạo quân nhân đảo ngũ), đi tiếp 3 km, vừa đi ông Thật vừa hỏi thăm tin tức về người em trai nhưng không ai biết gì cả. Mất phương hướng, ông lại liên lạc tiếp với cô Nguyện thì được hướng dẫn: phải ngược ra 3km. Như vậy là ông đã đi vào địa phận xã Cù Vân huyện Đại Từ. Lúc này đã là buổi trưa, các ngả đường đi đã hết mà tin tức về người em trai vẫn chưa có gì . Bao nhiêu hy vọng và dự định trong ông dường như đã vơi đi .
Buổi chiều, ông Thật gọi điện để xin những thông tin điều chỉnh và trình bày cả những băn khoăn trong lòng thì thật bất ngờ khi được cô Nguyện hướng dẫn: vẫn còn một con đường rẽ trái đi vào hướng núi. Đi thêm 1km, hai cha con ông bàng hoàng khi đứng trước một ngôi nhà đúng như trong mô tả, chỉ khác là bên trái không có ao. Khấp khởi mừng thầm tìm gặp chủ nhà thì ông Thật được biết đó là ông Nguyễn Văn Chắc. Dò hỏi rõ hơn thì được biết ông Chắc là người còn cả bố mẹ và anh em. Vừa thất vọng, vừa không giấu được lòng mình, ông Thật đem tâm sự về người em trai đã mất tích mấy chục năm kể cho ông Chắc. Không ngờ ông Chắc cho biết trong vùng này cũng có một người chừng tuổi như thế được đưa về đây làm con nuôi từ khi còn nhỏ, nhưng người đàn ông đó không tên là Vũ Văn Thà mà tên là Khương Văn Thông. Nhận lời dò hỏi giúp, ông Chắc khuyên hai cha con ông Thật nên quay về đợi tin vì theo ông việc này không thể vội vàng kết luận ngay được.
Trở về quê, gần mười ngày chờ đợi tin tức cùng những thấp thỏm lo âu và hy vọng mà vẫn chưa thấy tin báo về , cả gia đình ông Thật rất lo lắng. Được biết chị Cần - một người mới về làm dâu trong thôn cũng là người xã Cù Vân (Đại Từ- Thái Nguyên) , gia đình ông Thật có ý nhờ chị dò hỏi giúp, chị Cần nhận lời ngay.
Về xã Cù Vân, tìm gặp được ông Thông, chị Cần đưa cho ông mảnh giấy ghi lại lời nhắn của ông Thật: “ Tháng 12/1945 mẹ Trương Thị Vòng có đưa em Vũ Văn Thà đi, sau khi mẹ mất có người đã nhận và đưa em lên Thái Nguyên làm con nuôi”. Đón đọc được những dòng chữ ấy, ông Thông thật sự xúc động. Quá khứ hiện về như mới ngày hôm qua. Những ngày cuối năm 1945 ấy ông còn rất nhỏ không nhớ gì cả. Chỉ sau này, trong những lúc vui vẻ sum họp gia đình, cha mẹ nuôi của ông mới kể rằng ngày ấy đã mua ông bằng một thúng gạo. Ông bà lúc đó không có con, đã nhận ông làm con nuôi đặt tên là Khương Văn Thông và lấy khai sinh năm 1945. Nặng ân nghĩa của cha mẹ nuôi, ông hết lòng chăm sóc khi ông bà còn sống và thờ phụng như cha mẹ đẻ khi họ qua đời. Nhưng tuổi càng cao, thì nỗi xót xa và mong ngóng về quê hương bản quán càng lớn dần trong ông. Linh tính như mách bảo, ông Thông tha thiết nhờ chị Cần báo tin giúp mong sớm được gặp mặt ông Thật.
Ngay trưa ngày hôm sau, hai cha con ông Thật đã có mặt ở nhà ông Thông.Thật là kinh ngạc khi cảnh vật ở đây đúng như lời mô tả trong băng ghi âm. “Từ mặt Bắc Đông trông ra, tay phải là bếp tay trái là ao. Tiến vào một chút là vườn cây, vườn rau. Có hai nếp nhà và lên nhà phải qua bậc thang”. Xúc động thật sự nhưng ông Thật vẫn có phần e ngại vì hình dáng ông Thông hơi khác so với dự đoán của nhà ngoại cảm. Ông Thông “cao hơn và khắc khổ hơn” chứ không “trẻ hơn và thấp hơn”. Để kiểm tra lại cho chắc chắn hơn, ông Thật và ông Thông cùng có mặt tại bưu điện để xin chỉ dẫn của cô Nguyện. Sau khi nghe ông Thật trình bày những băn khoăn của mình, cô Nguyện khẳng định chắc chắn ông Thông chính là người em trai đã mất tích gần 60 năm nay của ông. Bao nhiêu tình cảm và mong chờ trong những ngày tìm kiếm dường như không giấu được cộng với lời khẳng định của nhà ngoại cảm, hai anh em ông Thật ôm chầm lấy nhau mừng vui xen lẫn xúc động xót xa của mấy chục năm xa cách .Ngay hôm ấy, cả hai anh em đã cùng về quê ngay.
Trước bàn thờ tổ tiên và họ hàng thân thiết, ông Thông đã được nhận lại tên họ và quê hương bản quán của mình trong những giọt nước mắt dành cho niềm vui đoàn tụ gia đình sau hơn nửa thế kỷ. Tất cả gia đình ông Thật còn rất bàng hoàng khi nhớ lại câu nói của cô Nguyện “ Tìm một như ông nhưng lại được 13”. Thực ra, ông Thông có tẩt cả 14 người con và cháu nhưng có một con gái đã ly hôn như vậy con số 13 như cô Nguyện nói quả là chính xác.
Trong niềm vui của ngày đoàn tụ, cả gia đình anh em ông Vũ Văn Thật và Vũ Văn Thà đã không quên tới cảm tạ ba cơ quan phụ trách nghiên cứu về khả năng đặc biệt ( Liên hiệp Khoa học công nghệ Tin học ứng dụng -UIA, Viện Khoa học Hình sự- Bộ Công An, Trung tâm Bảo trợ văn hoá kỹ thuật truyền thống) và nhất là nhà ngoại cảm Nguyễn Thị Nguyện ( đang làm việc tại địa chỉ nhà 29, ngách 41/66 , phố Đông Tác, phường Kim Liên, Quận Đống Đa, Hà Nội )- người đã khẳng định chắc chắn rằng em trai ông Thật vẫn còn sống từ những thông tin rất ít của gia đình nhớ được từ cách đây gần 60 năm, đồng thời đã đưa ra những chỉ dẫn cụ thể để gia đình ông có được niềm vui vô bờ bến của ngày sum họp hôm nay.
Ngô Thuỷ Thư
--------------
Nguồn uia.edu.vn
- Phỏng vấn nhà ngoại cảm Phan Thị Bích Hằng về bất động sản
- Thực hư xung quanh chuyện tìm mộ liệt sỹ bằng ngoại cảm
- Nhà ngoại cảm: Giải nghệ hay không là việc của cá nhân
- Nhà ngoại cảm: chuyện thật hay bịa
- Phá đường tìm mộ cha vì tin nhà ngoại cảm
- Nhà ngoại cảm Nguyễn Ngọc Hoài lên tiếng vì nhà ngoại cảm 'bịp'
- Phan Thị Bích Hằng: nhận 100 cuộc gọi mỗi ngày
- Loạn 'trung tâm tìm hài cốt liệt sĩ': 'tiền mất tật mang'
- Ầm ĩ các vụ tìm mộ sai vì tin ngoại cảm
- Đề nghị Bộ Công an điều tra làm rõ các tin đồn ác ý cho nhà ngoại cảm
- Băn khoăn dùng ngoại cảm tìm mộ
- Nhà ngoại cảm: Đúng nói “phải”, sai nói “hay”
- 90% nhà ngoại cảm là lừa đảo
- Lật tẩy những chiêu lừa của nhà ngoại cảm
- Có không 'thủ đoạn' của nhà ngoại cảm?
- Lý giải về ngoại cảm: Tiềm thức khai mở khả năng đặc biệt
- Phan Thị Bích Hằng sẽ dừng công việc “ngoại cảm”?
- Thế giới chưa ai dựng quả trứng đứng nghiêng trên gương
- Nhà phật 'răn' các nhà ngoại cảm giả
- Số phận nhà tiên tri lỗi lạc
- Người đàn ông với quyền năng siêu thường
- Cô gái gắn mác ngoại cảm
- Những câu chuyện về giác quan thứ 6
- Mối quan hệ giữa linh tính và trực giác
Tìm người mất tích 58 năm bằng ngoại cảm














