Bí ẩn về kiếp luân hồi trong các tôn giáo

tk19

Từ lâu nay, hầu hết các tôn giáo đạo Phật, Thiên Chúa, Ấn Độ Giáo, Đạo Hồi đều cho rằng con người là một thực thể được cấu tạo từ phần xác và phần hồn. Khi chúng ta chết đi, chỉ có phần xác tan rã nhưng phần hồn vẫn hiện hữu. Và phần hồn này sẽ giúp con người “trở lại” thế gian và “đầu thai” vào kiếp sau.

 

Từ những câu chuyện “Liêu trai”

tk19

Trong suốt nhiều năm nay, giới khoa học phương Tây và các chuyên gia tâm lý đã dày công nghiên cứu một cách có hệ thống về “kiếp luân hồi” nhằm phân tích, tìm ra bản chất vấn đề. Dẫn đầu là một nhóm giáo sư thuộc Trường đại học Yale ở Mỹ từng thu thập khắp thế giới những bằng chứng liên quan đến “kiếp luân hồi” hoặc sự “đầu thai” vào kiếp sau. Và “mảnh đất màu mỡ” cho các cuộc nghiên cứu nói trên đa số là các trẻ em.

 

Một cô bé người Anh là Reberca, 3 tuổi đã làm mọi người kinh ngạc vì bắt đầu nói bằng thứ ngôn ngữ khác lạ vào một buổi sáng sau khi thức dậy. Cô không còn hiểu được tiếng Anh, không nhận ra cha mẹ và luôn tỏ ra sợ sệt. Các chuyên gia đã vào cuộc và xác định, cô bé hoàn toàn khỏe mạnh và thứ ngôn ngữ cô sử dụng chính là tiếng Tây Ban Nha chuẩn. Bằng thứ tiếng này, cô cũng khẳng định mình là người Tây Ban Nha, ở thành phố Toledo và bị người người hàng xóm vì ghen tị đã dùng dao đâm vào cổ. Sau đó, cảnh sát Tây Ban Nha đã kiểm tra lại câu chuyện này và tất cả đều trùng hợp. Đúng là có một cô gái 22 tuổi từng sống ở Toledo, chính trong ngôi nhà và đường phố mà cô bé ở nước Anh nói đến. Một hôm, người ta tìm thấy cô bị giết chết. Cha mẹ già của cô vẫn còn than khóc vì thương nhớ con. Và khi hỏi đến người hàng xóm nay đã già, người này cũng thú nhận tội ác của mình. Sự việc này đã được báo chí đăng tải và làm không ít người phải kinh ngạc. Tuy nhiên, đến năm lên 9 tuổi, Reberca hoàn toàn quên hẳn “kiếp trước” của mình và không bao giờ nhắc lại gì nữa.

 

Còn Samlini Permac sinh đầu năm 1962 ở Colombo (Srilanka). Trước khi bé biết nói, cha mẹ nhận thấy rằng em rất sợ… nước. Mỗi khi người mẹ định tắm cho bé, đều gặp phải các phản ứng dữ dội cùng tiếng kêu khóc. Em còn rất sợ ôtô. Khi Samlini nói được, em đã mô tả “quãng đời trước đây” của mình một cách tỉ mỉ. Em kể: “Một hôm cha mẹ “kiếp trước” sai em đi mua bánh mì. Phố xá đang bị lụt, chiếc xe buýt đi sát bên cạnh, hất em xuống đồng nước. Em cố giơ tay quá đầu cầu cứu và hét lên: “Mẹ ơi!”. Sau đó, em bị chìm hẳn vào giấc ngủ vô biên”. Cha mẹ của Samlini suy nghĩ rất nhiều về chuyện này. Sau đó một thời gian, họ biết được câu chuyện của một bé gái 11 tuổi từng bị chết đuối trong hoàn cảnh tương tự, y hệt câu chuyện mà cô con gái họ đã kể lại. Còn bản thân Samlini Permac không thể biết được sự kiện này vào bất cứ trường hợp hợp, bởi đơn giản lúc ấy bé chưa ra đời.

 

Tạp chí “Tiếng vọng hành tinh” của Nga cũng đã có lần kể về cậu bé Titu người Ấn Độ: Cậu bỗng nhiên nói rằng tên mình là Sures Varma, chủ một cửa hiệu ở Agra, có vợ là Uma và hai đứa con. Cha mẹ cậu hoảng sợ liền đi Agra tìm hiểu và được biết: Đúng là có một thương gia tên Varma từng sống ở đó và đã chết vì bị bắn vào đầu. Khi gặp góa phụ và hai đứa con, Titu nhận ra cả ba người. Một điều thú vị là trên đầu Titu có dấu vết bẩm sinh đóng vào chỗ vết thương của ông Varma trước đây.

Nguồn Phụ Nữ Mới – ĐO

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *